Xuống Cuối Trang 
***
Những hạt mưa đã dần tạnh, nhưng sóng biển thì vẫn vỗ về không ngừng. Biển đêm mạng lại cho con người ta một cảm giác lạ thường, nó không mang nhiều hy vọng như ánh bình mình, càng không bình yên như những buổi chiều hoàng hôn. Nó mang lại cho tôi sự cô đơn quen thuộc của nhiều năm nay. Ai lại thích sự cô đơn? Nhưng không hiểu sao tôi lại thích sự cô đơn của biển đêm hôm này, có lẽ nó đã trở thành một thói quen.
Âm thanh phát ra của tiếng sống vỗ vào ghềnh đá vẫn không thể xóa tan được màn đêm tĩnh lặng. Mùi của muối biển không thể lẫn vào đâu được, tôi như cảm thấy vị mặn của nó đọng ngay trên môi. Một tiếng trôi qua, liếc nhìn xuống thì nhỏ vẫn ngủ ngon như không có chuyện gì. Đùi tôi đã bắt đầu ê, lưng bắt đầu mỏi vì không có gì để tửa vào. Không dám động đây mạnh sợ nhỏ thức, lâu lâu nhỏ lại bậm môi một cại. Bỗng điện thoại tôi rung lên, thằng X đang gọi.
- Hai người đi đâu khuya vậy? Cò về ngủ không?
- Có chứ, sắp về rồi nhóc.
- Người ta đóng cửa rồi nè, khi nào anh về tới thì gọi em xuống mở cho.
Cuộc nói chuyện cũng đã đánh thức nhỏ Miu, nhỏ lờ mờ mở mắt ra.
- Anh Khanh… Nhỏ gọi tôi nhỏ nhẹ.
- Sao em?
- Em ngủ lâu chưa? Giọng nhỏ nhẽo nhẹo say ngủ.
- Cũng được hơn 1 tiếng rồi đó, mình về nhà nhe.
- Cho em nằm tí nữa Nhỏ nhõng nhẽo rồi nép sát vào người tôi hơn.
Bất giác nhỏ nhận ra điều gì, lật đật ngồi dậy, đẩy tôi ra một cách phũ phàng như nãy giờ chưa có chuyện gì xảy ra.
- Sao vậy em?
- Không có gì, mình về thôi. Nhỏ kẹp lại tóc, kéo lại váy, phũi một ít cát rồi đứng dậy.
- Sao nữa? Đi vài bước thấy nhỏ vẫn đứng trong mái che tìm tìm cái gì đó.
- Không thấy dép đâu hết. Nhỏ nói.
- Dép em như thế nào?
- Không biết, không phải dép tui. Hồi nãy đi vội quá, xọt luôn đôi dép lào màu trắng của ai trước cửa phòng ấy.
- À, hay là hồi nãy mưa, chạy vào đây trú không mang theo rồi. Tôi nói rồi chạy ra lại chỗ cũ để tìm nhưng vẫn không có.Tôi quay lại mái che.
WebsitechínhthứccủatruyệnVẽEmBằngMàuNỗiNhớ:www.facebook
Vậy là nhỏ đành đi chân không về, đường hơi nhiều sỏi đá, đi được một chút nhỏ lại dừng lại nhăn nhó vì đau. Nhìn đôi chân tiểu thư không nứt gót, trắng không tì vết ấy mà thấy xót. Nhiều lần tôi bảo nhỏ mang giày của tôi thì nhỏ không chịu, mặc dù hơi rộng nhưng ít ra không đau như thế này.
- Thôi leo lên anh cõng về! Đi kiểu này có mà tới sáng. Tôi chạy ra phía trước nhỏ, rồi cúi thấp người xuống nói.
- Không cần đâu.
- Ngại gì nữa? Lẹ đi em.
- Nặng lắm đó.
- Gần đến khách sạn rồi, anh cõng nỗi mà. Em nặng cỡ Ly thôi chứ gì?
- Anh hay cõng nó lắm hả?
- Ừ! Anh mới về nước nó cứ bắt anh cõng mỗi ngày mà. Vừa nói dứt câu thì nhỏ phi cái vèo lên người tôi luôn.
- Lấy cái tay ra. Nhỏ đánh vào tay tôi, nhỏ nhảy quá bất ngờ nên tay tôi chụp luôn vào mông nhỏ.
- Hài…ai biểu em lên lẹ quá, anh sợ em rớt nên chụp đại mà. Tôi nói và cười.
- Lấy ra mau lên.
- Thì từ từ anh kéo ra rồi nè, làm thấy ghê. Tôi chọc nhỏ.
- Ui da! Ui da! Nhỏ cắn thật mạnh vào vai tôi.
Đi được 100 mét thì mồ hôi bắt đầu đổ, con nhỏ này cũng năng không kém con heo Ly ở nhà là bao. Nhiều lúc muống đứng lại cho nhỏ xuống nghỉ mệt mà không dám, vì cũng hơi sĩ diện đàn ông. Ráng hết sức bình sinh thì cũng lê lết được về tới cổng khách sạn, thấy thằng X đang đừng ngáp gật gù đợi cổng mà tội nghiệp.
- Hai anh chị cũng quỡn quá nhỉ? Vừa thấy tôi nó đã hỏi, rồi mở cổng cho chúng tôi.
- Xin lỗi nhóc, phiền chú mày quá. Thấy tội lỗi với nó quá.
- Thôi em lên ngủ đây, mà giờ khuya rồi, không hiểu sao phim Hàn Xèng vẫn chiếu? Nó nói xong thở dài, lắc đầu rồi quay đít đi.
Nhỏ Miu cũng nhận ra được ý nghĩa câu nói của thằng X, nhỏ nhảy tọt xuống khỏi người tôi, rồi bước vội về phòng.
- Ngủ ngon nhe em.
- Anh cũng vậy. Nhỏ đi một mạch về phòng luôn.
Về đến phòng thì thằng X đã trùm mền ngủ lúc nào, tôi lấy quyển nhật ký trong ba lô ra. Ngồi xuống và ghi.
Ngày…Tháng…Năm…
…
…
Sáng hôm sau, mọi người đều thức dậy thì cũng 8 giờ sáng. Bọn tôi thuê 3 chiếc xe máy để tiện đi chơi. Chúng tôi ghé vào một quán ăn sáng và uống café sáng.
- Sao nhìn mặt mày táo bón vậy X? Thằng Huy vừa ăn vừa hỏi thằng X.
- Huy nói chuyện vô duyên quá nhe!Mọi người đang ăn mà. Nhóc Ly mắng.
- Buồn hết sức, khách sạn nhìn sang vậy mà không biết thằng nhân viên nào tia mất đôi dép lào mới mua để đi biển của tao. Thằng X nói với thằng Huy với khuôn mặt sầu đời.
- Mày nhỏ hơn nó mà cứ xưng mày tao vậy X? Đôi dép mày bao nhiêu tiền? Tao mua cho đôi khác, có gì mà tiếc? Anh Đen mắng thằng X.
- 16 nghìn rưỡi một đôi. Vấn đề không phải tiền đại ca à! Vấn đề là em lựa lâu lắm mới được đôi thích hợp như vậy. Hài…bọn “chà đồ nhôm” chết tiệt!
Lúc này tôi với con Miu chỉ biết nhìn nhau rồi cười không thành tiếng, nhưng lòng cũng thấy tội lỗi với nó. Bắt nó thức khuya rồi lại làm mất đôi dép lào trắng 16 nghìn rưỡi của nó nữa. Mặt nó lúc này sâu đời vô cùng, như cuộc đời của nó vừa trải qua một cơn sống gió gì ghê gớm lắm ấy.
Ăn xong thì bọn tôi lấy xe ra
khỏi bãi đậu. Tôi, Miu, ông Đen và thằng X lấy xe ra trước và đứng đợi bên ngoài chờ thằng Huy với nhóc Ly. Lúc nãy thằng Huy gửi xe khá sâu phía trong nên khó lấy ra hơn. Chúng tôi đứng nhìn từ xa thì thấy thằng Huy đang lời qua tiếng lại với một đám bụi đời náo đó khoảng 6-7 thằng. Nhìn từ phía xa có thể hiểu được vấn đề là gì, chắc cái đám này lại chọc ghẹo con Ly gì đây. Mà tính thằng Huy thì tôi còn lạ gì nữa, ai đụng tới con Ly là nó đòi sống đòi chết ngay. Tôi và anh Đen vội vàng để xe lại cho nhỏ Miu với thằng X giữ và chạy về phía tụi nó.
Thằng Huy bây giờ đã đứng lên, bước ra khỏi xe và xô một thằng trong nhóm té nhào. Cơ bản thì tướng thằng Húy khá to xác, nhìn phía xa đã thấy cái đầu nó nhú lên trong đám. Tôi và anh Đen thấy có biến vội vàng chạy nhanh hơn lại.
Chương 26
Tôi với ông Đen chạy nhanh hơn lại đám đông. Ổng tính bay tới đạp mấy thằng đó nhưng tôi kéo ổng lại. Tôi đẩy thằng Huy ra phía sau lưng tôi.
- Chuyện gì vậy Huy? Tôi hỏi nó.
- Mấy thằng này dám chọc ghẹo Ly. Nó nói rồi chỉ trỏ vào tụi nó.
- Beep mẹ mày, tụi tạo giỡn có tí mà làm ghê vậy. Một thằng trong đám quát. Thằng Huy nghe xong chửi lại và muốn nhào vào nhưng tôi vẫn ngăn nó lại.
- Huy, để anh nói chuyện…Huy… Tôi nói với nó mấy lần mà nó không nghe, cứ cãi với mấy thằng kia.
- Mày câm mồm, để tao nói chuyện với người ta. Tôi xô thằng Huy té ra đất và trừng mắt nhìn nó. Nó bắt đầu sợ và không nói gì nữa. Những thằng côn đồ kia cũng hơi e dè.
- Thôi các chú em bỏ qua cho thằng em của anh đi, có gì anh về sẽ dạy lại nó sau. Cầm ít tiền này coi như anh đãi mấy chú một chầu café sáng hôm này. Tôi cười nói và nhét tiền vào túi một thằng trong đám.
- Ha ha ha… ông anh này biết điều đó, đi tụi bây. Chúng cười phá lên và bỏ đi vào quán.
- Còn mày, dẫn xe ra ngoài mau lên. Tôi nói với thằng Huy.
Chúng tôi quyết định đi lên tượng Chúa giang tay nổi tiếng cuả Vũng Tàu. Gửi xe ở dưới và cả đám bắt đầu leo lên núi theo con đường bậc thang. Đi được một chút thì cả đám ngồi nghỉ, nhóc Ly và nhỏ Miu thì thỏa thích chụp hình.
- Mày sao vậy? Nhìn mặt thằng Huy có vẻ khó chịu nên tôi hỏi nó.
- Em tức vụ hồi nãy lắm. Tụi nó có 7 thằng chứ nhiêu, anh làm gì mà phải nhịn như vậy. Anh không muốn chơi thì để em với anh Đen giải quyết tụi nó. Nó nói trong bực tức.
- Ngày xưa mày lì bao nhiêu, đi nước ngoài có mấy năm thì nhát như thỏ vậy mạy, máu quân tử của mày đâu hết rồi? Ông Đen nói vào.
- Hai anh em ông nói đủ chưa? Xong thì bây giờ tới tôi.
- Mày không nhớ cái vụ thả diều ngày xưa hả Huy? Mày nhớ tao với thằng Phước thành như thế nào không? Đây là đất Vũng Tàu, là địa bạn của người ta. Mày nghĩ mày đấm hết 7 thằng đó là mày ở yên ở cái đất này hả?
- Còn ông nữa ông Đen, già rồi mà không chịu suy nghĩ, không quan sát. Ông có biết 20 thằng khác đang ngồi trong quán lăm le không? Tui với ông mà cũng nhào vào đánh là cả băng kéo hàng ra cho 3 thằng mình sọc caro đầy mình đó. Rồi lúc đó Ly với Miu sẽ thế nào? Rồi ông có bị gì tui không biết nói sao với chị ở nhà đâu.
- Ra đây đi du lịch vui vẻ, cái gì nhịn được thì cứ nhịn. Đàn ông thì phải quân tử, nhưng thằng ngu thi không phải là thằng quân tử đâu. Thằng Huy nghe xong cũng hiểu vấn đề, rồi nó cũng không khó chịu nữa.
- Thôi mọi người đi lẹ thôi! Nhanh còn đi tắm biển nữa. Nhóc Ly giục cả đám.
Cả đám lại tiếp tục leo núi, đi một hồi cũng khá mệt. Tôi từng leo lên núi này một lần duy nhất trước kia. Ngày đó còn rất nhỏ nên ký ức khá mơ hồ, ngày đó gia đình đi đâu thì đi theo đó thôi chư không biết mục đích lên đây làm gì.Nghe mọi người nói khi lên đó, có thể đứng trên vai của tượng Chúa và nhìn xuống toàn cảnh thành phố Vũng Tàu rất đẹp.
- Anh Khanh, em mỏi chân quá. Nhóc Ly cầm tay tôi lắc lắc.
- Thì sao? Ráng đi tí nữa tới rồi.
- Không! Mỏi chân lắm, em không đi nữa. Con nhóc bắt đầu nhõng nhẽo.
- Vậy giờ sao? Đi xuống nhe?
- Không! Muốn cõng cơ! Con nhóc lại bắt đầu.
- Hài…anh cũng mệt lắm rồi, sao cõng nỗi, kêu thằng Huy đi.
- Lên Huy cõng né! Thằng Huy chạy lại nói.
- Không thích! Muốn anh Khanh thôi.
- Thôi được rồi, lên đi. Khi nào về anh méc mẹ em nhõng nhẽo cho coi.
- Hí hí… Nó cười và nhảy tọt lên lưng tôi. Thằng Huy khó chịu ra mặt nhưng cũng đành chịu thôi.
- Ui da! Nhóc Ly la lên một tiếng.
- Con quỷ kia, sao đánh tao? Hình như nhỏ Miu tán vào mông nhóc Ly. Nhóc Ly trề môi lêu lêu nhỏ Miu.
Không nói không rằng, mặt nhỏ Miu chù ụ bỏ đi, nhỏ đi thật nhanh lên đỉnh núi trước.
- Phim Hàng Xèng chiếu miết cả ngày anh Đen à! Thằng X đang đi cùng ông Đen lên, khoác vai ổng rồi cũng lắc đầu bỏ đi nhanh lên núi.
- Hàng cái gì…Xèng cái gì mạy? Tao không hiểu? Ông Đen ngu ngơ hỏi nó.
- Kệ họ đi anh, mình đi thôi! Nhóc Ly ôm tôi chặt hơn và nói.
- Chuyện thi hát ở trường em là như thế nào?
- Em thi chung kết rồi, tuần sau là đêm gala trao giải. Khán giả sẽ viết tên tiết mục hay nhất lên vé rồi nộp lại cho ban tổ chức. Tiết mục nào có nhiều phiếu thì thắng.
- Sao em cần anh đệm đàn cho em hát?
- Em chỉ nhắm con nhỏ kia làm đối thủ chính thôi, giờ tiết mục của nó có người đàn guitar cho hát, thế nào cũng đặc biệt và được khan giả ủng hộ hơn. Em không thể thua nó được.
- Anh không dám chắc có thể giúp em thắng đâu nhe.
- Không biết! Nhất định phải thắng. Tôi chỉ biết lắc đầu cười trừ rồi tiếp tục lết lên núi.
Một hồi thì cúng tới đỉnh núi, tôi mừng như gặp dòng nước lạnh giữa sa mạc.Cuối cùng cũng có thể thả con heo trên lưng xuống. Leo lên tới đỉnh rồi thì tiếp túc leo lên vai của tượng Chúa. Đứng trên cao nhìn xuống thành phố Vũng Tau đẹp lắm, con đường uốn lượn dọc theo bờ biển. Phía sau thì có những dãy núi trải dài, nhìn rất hùng vĩ.
- Đứng vào đây anh chụp lấy cảnh này đẹp lắm nè Miu! Tôi lấy điện thoại nhỏ Miu đang cầm.
- Không cần! Nhỏ giựt điện thoại lại rồi đưa cho thằng X chụp. Mặt nhỏ bí xị ra mặt.
- Tui chụp xấu thì đừng có trách nhe bà chị. Thằng X nhìn tôi lắc đầu rồi quay sang nói với nhỏ Miu.
***
Lên Đầu Trang 