The Soda Pop
DocTruyen69.Wap.Sh
HomeSMSBlog
13:59:0319-01-2026
Cuối HomeChuyên MụcTruyện Dài
Bài viết được kiểm duyệt bới Admin

Truyện Dài Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ - Full

Xuống Cuối Trang
***

Chơi một hồi thì cả đám trở lại xuống núi, nhóc Ly với nhỏ Miu lại đòi đi xe đạp đôi. “Hài…không biết chừng nào mới được tắm biển đây?”. Khỏi nói thì thằng Huy phải chơ nhóc Ly nó mới chịu, thằng X với ông Đen làm biếng nên ngồi uống café chờ. Giao trách nhiệm chở nhỏ Miu lại cho tôi.
- Lên xe đi chứ cô nương? Nhỏ Miu đứng cả buổi không chịu lên, cứ đi bộ từ từ dọc bãi tắm phía sau. Đường này có hàng cây và bờ biển trải dài rất đẹp.
- Không! Nhỏ khoanh tay, và đi bộ từ từ.
- Chứ sao hồi nãy đòi đi?
- Giờ không thích nữa!
- Vậy anh đi trước nhe. Tôi quay đi, đạp được vài cái.
- Ê ê… Tiếng nhỏ gọi lại, rồi nhỏ cũng leo tọt lên xe ngồi.
- Đáng ghét! Đáng ghét! Nhỏ vừa nói vừa vỗ chát chát vào lưng tôi.
- Ui da! Đau anh mà!
- Cho mấy người chừa.
- Anh có làm gì đâu?
- Ừ, không làm gì hết. Tui thích đánh được không? Mặt nhỏ lúc này đang yêu lắm và cũng buồn cười nữa.
- Mệt quá! Sao mà nặng đạp quá vậy? Chạy một lúc thì tôi quay ra phía sau hỏi nhỏ.
- Cho đáng… Nhỏ quay mặt đi hướng khác cười khúc khít.
- Trời, nãy giờ em không đạp phụ anh hả? Hèn chi sao thấy nặng quá! Tôi nhìn xuống phía dưới thấy chân nhỏ đang gác, không đạp gì cả.
Chạy một lúc thì 4 đứa tôi quay về quán café thằng X và ông Đen đang chờ. Ông Đen thì ngồi phì phèo thuốc lá nãy giờ, còn thằng X thì đang ăn phở hay mì gì đó.
- Về rồi đó hả? Ông Đen hỏi.
- Đi tắm thôi anh Đen. Thằng Huy nói.
Bọn tôi quyết định tắm ở bãi sau, tuy không đẹp như bãi trước nhưng được cái đông vui hơn. Cả bọn thuê một cái lều và ghế bố để ngồi. Tôi với ông Đen thì ngồi ngắm biển, kêu hải sản ăn và uống bia mang theo. Bốn đứa còn lại thì đi tắm. Hai con nhỏ từ nhà thay đồ đi về lều của bọn tôi mà khiến bao nhiều trái tim đàn ông quanh đó tan chảy. Chính tôi còn thấy ngỡ ngàng khi hai con nhỏ mặc bikini nữa là huống chi những thằng khác. Về tới lều thì 2 nhỏ thay nhau thoa kem chống nắng, ôi thôi ông nào đi ngang qua lều tôi cũng nhìn chằm chằm vào thật khó chịu.
Ngay cả tôi lâu lâu cũng liếc nhìn Miu nữa mà, không có ý đồ gì xấu, chỉ là nhỏ rất cuốn hút. Nhỏ quay lại thấy tôi đang nhìn nhỏ, nhỏ cười mỉm như chọc quê tôi cái gì đó. Nằm một hồi thì hai nhỏ bắt đầu tung tăng ra biển, khu vực hai nhỏ tắm lúc trước vắng hoe. Tự nhiên bây giờ đông người nhanh chóng, mà toàn chủ yếu là đàn ông.
Khỏi nói cũng biết, bản chất đàn ông mà. Thấy gái đẹp là bu lại thể hiện. Có mấy thằng cứ lờn vờn chỗ hai nhỏ đang xây lâu đài cát hoài. Thằng con trai nào đi ngang qua cũng nhìn không rời mặt, hai con nhỏ thì cứ hồn nhiên cười đùa không để ý gì. Có mấy thằng mạnh dạng thì lại gần nói chuyện, cưa cẩm.
- Ủa? Sao mày con ngồi đây Huy? Tụi nó đang cưa em mày kìa. Thằng X hỏi, tôi cũng quay lại và thấy thằng Huy đang ngôi cạnh, chuyện lạ thật.
- Sao vậy Huy? Tôi hỏi.
- Hôm qua đi vội quá, em quên mang quần tắm rồi. Nó xì xầm bên tai tôi.
- Cho em mượn quần anh được không? Nó hỏi.
- Sao không hỏi thằng X đó?
- Thôi! Thằng đó ít kỷ lắm, nó không cho đâu. Tôi quay sang nhìn thằng X, nó vẫn cười tươi, chắc nó không nghe thằng Huy nói gì.
- Vậy còn anh Đen? Tôi hỏi.
- Thôi! Mặc chung với ổng bị ghẻ chết! Nghe nó nói mà tôi không nhịn được cười.
- Sao không đi mua quần bơi đi?
- Quân bơi bó lắm! Em mặc không quen.
- Hài…được rồi, lấy quần anh trong balo kìa. Tôi cũng làm biếng tắm nên đưa cho nó, ngồi nhậu với thằng X và ông Đen luôn.
Tắm một hồi thì hai con nhỏ chạy vào lều, con nhóc Ly nhảy lên đùi tôi ngồi rồi khoác cổ tôi.
- Ê ê…ướt quần của anh. Qua ghế kia ngồi đi, anh không có tắm đâu.
- Sao anh không tắm cho vui? Nó vừa nói vừa bóc mực ăn.
- Anh quên mang đồ tắm rồi. Tôi trả lời, nhìn bên ghê bên kia có một cô nàng ngồi hầm hầm mặt nãy giờ.
- Anh cho em tiền đi mô tô nước! Nhóc Ly xin.
- Đi cẩn thận đó. Tôi móc tiền trong ví ra đưa nó.
- Dạ! Nó kéo nhỏ Miu chạy ra ngoài biển.
Hai con nhỏ thuê chung một chiếc mô tô nước, mặc áo phao xong được một thằng chở phóng vun vút trên biển. Nhìn hai đứa có vẻ thích thú lắm, cười tươi như hoa. Tôi quay lại với bàn nhậu cùng với ông Đen, thằng X cũng chạy ra ngoài tắm từ lúc nào rồi. Lâu lâu lại liếc nhìn ra xem hai con nhỏ thế nào.
Bỗng nhiên, tôi thấy thằng lái mô tô nhảy xuống biển bỏ lại hai con nhỏ. Rồi hai con nhỏ không giữ được thằng bằng cũng té xuống nước, chiếc mô tô không người lại chạy được một đoạn rồi dừng lại. Tôi thấy có chuyện nên hớt hãi chạy thật nhanh ra biển, ông Đen cũng chạy theo phía sau.

Chương 27

Tôi chạy thật nhanh từ lều ra ngoài biển, hai nhỏ có mặc áo phao nên vẫn nổi trên mặt nước. Nhỏ Miu có vẻ biết bơi chút ít, nhỏ kẹp lấy người nhóc Lý và quạt tay để trôi vào bờ. Cách bờ không quá xa, nên hai nhỏ cũng từ từ vào được khu vực nước cạn. Nhỏ Miu lúc này rơm rớm nước mắt vì sợ hãi, còn nhóc Ly thi đang khóc ào lên.
- Hu hu…anh Khanh. Nhóc Ly chạy lại ôm chầm lấy tôi.
- Nín nín..kể anh nghe có chuyện gì vậy? Lúc này ông Đen, thằng X, thằng Huy cũng chạy đến nơi.
- Cái anh đó thấy tờ tiền dưới nước, ảnh nhảy xuống lượm..hix..hix.. Con nhóc chỉ vào thằng lái mô tô cũng đang chạy từ từ vào bờ.
Nghe con nhóc Ly nói xong, máu điên của tôi dồn lên tới não. Tôi chạy lại đấm thẳng vào mặt thằng ham tiền đó một cú đấm với tất cả sự lo lắng và tức giận của mình. Nó té lăng mấy vòng, máu mũi chảy ra đầm đìa.
- Khanh…Khanh…bình tĩnh… Ông Đen chạy tới kéo tôi ra khi tôi định cho nó thêm vài đấm nữa.
- Mày biến con beep mày đi. Ông Đen quát thằng lái mô tô.
- Khanh…Khanh…bình tĩnh…không sao rồi, 2 con nhỏ không sao hết. Thằng X và thằng Huy chỉ biết ngạc nhiên khi thấy thái độ của tôi. Ông Đen hiểu tính tôi hiền lành, đềm tĩnh, nhưng một khi tôi đã điên lên rồi thì thằng đó chỉ có nước trọng thương đến chết nên ổng ngăn tôi lại.
- Hồi sáng mày vừa bảo đây là địa bàn người ta, sao giờ mày nóng dữ vậy? Ông Đen hỏi.
- Đó là chuyện tính mạng của em gái em, nếu nhóc Ly có bề gì là em giết nó. Tôi quát lên.
- Có sao không nhóc? Tôi nghe nhóc Ly khóc to hơn nên quay lại ôm con nhóc vào lòng. Tôi lau nước mắt cho Ly, nhìn khắp người xem coi có bị trầy sướt hay bầm tím gì không. Nếu con nhóc có bề gì tôi sẽ ân hận lắm vì cho con nhóc chơi trò này.
- Không sao…nín nín…có anh đây rồi…không sao hết… Tôi dỗ dành nó. Tôi ôm con nhóc vào lòng và xoa đầu nó.
Lúc đó tôi thấy nhỏ Miu lặng lẽ đi về lều, lòng tôi cảm thấy có lỗi vì chỉ toàn hỏi thăm nhóc Ly, không quan tâm gì đến nhỏ. Xong chuyện đó, chúng tôi cũng không còn hứng thú chơi nữa. Cả đám quay trở lại khách sạn thì cũng xế chiều. Trong suốt buổi ăn tối, nhìn nhỏ Miu buồn bả im lặng không nói lời nào. Không biết có phải vì chuyện lúc trưa không. Nhiều lần muốm bắt chuyện nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Đến tối, tôi đang đứng ở ban công phòng tôi hóng gió thì thấy dưới sân, nhỏ Miu mở cổng và đi ra đường. Tôi cũng vội vã khoác thêm cái áo khoác rồi đi theo nhỏ. Đi theo sau lưng nhỏ dọc theo bờ biển để xem nhỏ ra đây làm gì. Nhỏ cư đi và đi, ngắm nhìn cảnh biển đêm, lâu lâu lại hái những bông hoa dại ven đường. Tôi muốn chạy lại nói chuyện nhưng chưa biết sẽ nói gì. Bỗng thấy cô bán khô mực hôm nọ, tôi nãy ra ý tưởng là rủ nhỏ vào ăn khô tiếp.
- Miu…vào ăn cái này ngon lắm nè. Tôi đứng phía sau gọi nhỏ. Nhỏ quay lại ngạc nhiên khi thấy tôi.
- Đi, vào ăn ủng hộ cho cô hôm bữa nhe! Tôi nắm lấy cánh tay nhỏ kéo đi.
- Á… Nhỏ la lên một tiếng rồi ôm cánh tay của nhỏ, tôi nhận ra là hình như nhỏ bị thương ở tay thì phải. Vì nhỏ đang mặc áo khoác tay dài nên tôi không biết nó thế nào.
- Em sao vậy…? Cho anh xem tay em! Tôi nói. Nhỏ hất tay tôi ra, nước mắt rơm rớm rồi bỏ đi.
- Có cho anh xem hay không? Tôi kéo tay không bị thương của nhỏ lại, rồi trừng mắt nhìn nhỏ.
Nhỏ cũng sợ và không bước đi nữa, nước mắt nhỏ bắt đầu chảy nhiều hơn. Tôi cho nhỏ ngồi xuống ghế đá và kéo tay áo nhỏ lên. Một vết bầm khá to ở cánh tay, trên cánh tay nhỏ xinh xắn lại bị bầm thâm tím như vậy, lòng tôi tự nhiên lại thấy xót xa vô cùng.
- Em ngồi yên ở đây cho anh! Tôi vẫn tỏ ra nghiêm trọng và chạy đi tìm nhà thuốc.
Tìm hết xung quanh đó nhưng không thấy nhà thuốc nào, tôi chạy đến hỏi cô bán khô mực xem có giúp được gì không. Cô đưa cho tôi chai dầu xanh và kêu tôi sức cho nhỏ, tôi cũng chả biết sức cái này để làm gì nhưng thôi cứ làm theo người lớn vậy.
- Ui da! Ui da. Tôi thoa đến đâu thì nhỏ lại la đến đó. Tự nhiên lại thấy thương nhỏ quá, bị đau như vậy mà cố chịu đựng trưa giờ, tôi chỉ biết lo cho Ly mà để nhỏ một mình như vậy.
- Em đau lắm hả? Tôi hỏi nhỏ.
- Tui ghét anh lắm, anh quan tâm tui làm gì. Nhỏ nói và khóc, chưa bao giờ tôi thấy nhỏ yếu mềm như vậy. Trước giờ tôi vẫn luôn nghĩ rằng nhỏ rất cứng rắn và lạnh lung lắm.
- Anh xin lỗi! Anh không biết là em bị như vậy.
- Anh về lo cho Ly đi, tui có là gì của anh đâu mà anh phải quan tâm. Nhỏ quay mặt về hướng khác, nước mắt thì cứ chảy đều.
- Anh quan tâm em lắm mà! Anh lo chứ sao không lo được. Tôi ngồi sát lại gần nhỏ, lấy khăn giấy lau nước mắt cho nhỏ.
- Anh chỉ biết có Ly thôi, lúc đó anh có ngó ngàng gì đến tui đâu. Nhỏ nói đúng thiệt, lúc đó tôi chỉ lo dỗ nhóc Ly.
- Tại vì anh thấy em biết bơi, còn Ly thì bơi tệ lắm. Nó cũng khóc òa lên nên anh sợ nó bị gì. Anh lo cho cả hai người luôn mà. Tôi phân trần. Tiếp tục lau nước mắt cho nhỏ, nhỏ cũng nguôi ngoai dần.
- Còn đau không? Tôi hỏi nhỏ.
- Không biết, hỏi làm gì? Nhỏ vẫn xụ mặt giận.
- Hôm nay ra đây chắc không mang nhầm dép lào trắng của ai nữa chứ? Tôi chọc nhỏ.
- Đáng ghét! Đáng ghét! Nhỏ vừa giận vừa cười và đánh tôi, dễ thương lắm. Nhìn xuống thì thấy nhỏ mang giày búp bê, quần jean ngắn và áo thun trẻ trung, năng động.
- Vừa khóc vừa cười thì ăn mười cục…? Tôi ghẹo tiếp.
- Anh ngon quá he, hôm nay dám chọc tui. Nhỏ đánh mạnh hơn.
- Ay da..ay da.. Nhỏ đánh tôi làm động đến vết bầm của nhỏ rồi la lên.
- Ngồi yên đi, đánh anh mà lại rên đau…phù phù.. Tôi cầm tay nhỏ và thổi vào vết thương.
- Anh làm gì vậy? Nhỏ tròn xoe mắt hỏi.
- Thổi cho hết đau.
- Có hết đau tí nào đâu, nhột muốn chết à! Nhỏ nhăn mặt nói.
- Sao kì vậy? Anh thấy người ta bị đau người ta thường thổi vậy lắm mà!
- Thổi cái đầu anh á! Nhỏ kéo tay lại và bắt đầu cười. Cuối cùng cũng cười rồi.
Tôi và nhỏ đứng dậy, đi dạo bờ biển hóng gió. Cứ đi một chút là gặp các đôi nam nữ đang âu yếm nhau, trên ghế có, trên xe có, dưới gốc cây có, thậm chí là bệt dưới cát biển.
- Hì hì… Mỗi lần đi qua các đôi ôm hôn nhau, nhìn khuôn mặt trắng hồng của nhỏ ửng đỏ, buồn cười lắm.
- Cười gì đó? Nhỏ hỏi tôi.
- Không có gì, thấy mặt của ai đó đỏ như đít khỉ nên mắc cười thôi. Tôi nói xong là chạy lẹ để khỏi bị nhỏ đánh.
- Đáng ghét. Nhỏ đuổi theo tôi.
Chạy một tí nhỏ đứng lại vì động đến vết đau, tôi cũng dừng lại và mua 2 cây kẹo bông gòn mang đến tạ tội. Hai đứa ngồi ăn ngon lành và ngắm biển. Biển đêm vẫn đặc biệt như vậy nhưng hôm nay, lòng lại thấy ấm áp hơn bao giờ, một cảm giác bình yên cũ ngỡ như đã mất.
Và đó là đêm cuối cùng chúng tôi lưu lại Vũng Tàu. Sáng sớm hôm sau, chúng tôi khởi hành để quay lại Sài Gòn. Điều làm đầu tiên khi quay lại Sài Gòn là tìm mua ngay một cây guitar để chuẩn bị cho đêm gala ở trường của Ly. Ly và Miu cũng thường ghé qua nhà chơi và tập hát luôn.
Rồi ngày diễn cũng đến, hôm nay khán giả ngồi chật kín. Miu và Huy đi theo cổ vũ, tôi và Ly thì đang ở trong cánh gà đợi đến lượt. Qua tìm hiểu sơ bộ thì tôi cũng biết đối thủ của Ly cũng là một đứa hot girl của trường, tài sắc không kém gì con em tôi. Đây có thể là một cuộc đối đầu ngang tài ngang sức.
***
Lên Đầu Trang
23/30 <<prev23next>>
Nhập trang (1 ~ 30)
TOP Bài viết cùng chuyên mục
›› Truyện Dài Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ - Full [2014-06-16]
Trang ChủChuyên MụcTruyện Dài
[←] [↑] |Thống Kê
Online: 45
Trong Ngày: 3
Tổng Truy Cập: 4019

SEO: http://doctruyen69.wap.sh/